

Mùa đông nào ra đi
Đường xa buồn rơi muôn lối
Ngàn lời còn chưa nguôi
Mênh mông sầu dâng mấy nỗi
Bên trời tuyết vẫn rơi
Trong ngọn gió tả tơi
Trong tim là cơn bão tới
Mùa đông đang đến buồn hắt hiu
Sầu giăng nhung nhớ bao tiêu điều
Giữa muôn ngàn nỗi âm thầm đêm đông đang về
Có ta ngồi nhớ miên man theo khúc não nề
Một lần ai đến rồi đi
Ngậm ngùi hát khúc biệt ly
Trong ngàn sầu bi
31-12-2010
________________________________________
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng nam
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng nữ
Bấm nơi đây để tải melody cho giọng nữ
_______________________________________

Bài bình luận
Bài này buồn mà hay,
Bài này buồn mà hay, anh Chiếu ơi!
Mùa đông bên đó thấy cũng buồn ghê há? Bên này thì buồn cũng vừa vừa thôi, chỉ gần... thúi ruột chứ không mấy!
Đất trời cũng hay thiệt: cho người ta mùa xuân để vui, mùa hạ để chơi thoả thích, mùa thu để nhớ thương man mác và mùa đông để sầu bi. Cộng cả bốn mùa lại chắc sẽ được cái cân phân. Vì vậy mà TN có bài... Mùa nhớ!
Gửi vào đây bài Mùa nhớ của TN cho "Đông đến" của anh Chiếu bớt đi phần nào cái buồn biệt ly nhé?
Có ai tranh cãi gì với TN cái vụ mùa nhớ "ngoài luồng" này không nhỉ?
Hy vọng là có quá!
MÙA NHỚ
Dẫu bốn mùa tất cả sẽ đi qua
Nhưng em biết còn một mùa rất nhớ
Không dành riêng cho mùa xuân
Không một mình trong Hạ
Nơi Thu về, Đông tàn tạ, đâu anh!
Có một mùa, cứ thế mãi long lanh
Sâu thẳm tâm tư là chút của để dành
Những chắt chiu từ tình em biêng biếc
Trên đá vàng và cả những mong manh...
Có một mùa mang tên là mùa nhớ
Mùa riêng ta cất giữ thật êm đềm
Mùa dịu dàng cho mộng tưởng đêm đêm
Làm nhịp nối bờ xa gần mãi mãi...
Mùa không nắng, không mưa, không tê tái
Mà thương thương như ngọn gió ban mai
Mùa không sầu, không héo úa phôi phai
Chỉ trìu mến trao nhau ngàn âu yếm...
Là mùa nhớ nên thật nhiều lưu luyến
Nhiều ngọt ngào, rất ít vị đắng cay
Mùa âm thầm mà đủ khiến ngây say
Là mùa nhớ! Nhớ nghe anh, mùa nhớ!
TN, 30/10/2010
_________________
là mây, tôi lang thang
Đọc bài thơ Mùa Nhớ
Đọc bài thơ Mùa Nhớ này mới thật thấm thía thiên tài của thi sĩ Từ Nguyễn.
Có một mùa, cứ thế mãi long lanh
...
Mùa không nắng, không mưa, không tê tái
Mà thương thương như ngọn gió ban mai
Mùa không sầu, không héo úa phôi phai
Chỉ trìu mến trao nhau ngàn âu yếm...
Mùa thương thương (nhớ nhớ) này thật nhẹ nhàng sầu cảm và thật ... dẽ thương !
Chắc đây lại là một trong những tuyệt tác của Từ Nguyễn.
Xí cũng đã nói rất thích bài thơ này lắm lắm! Sơn thì khỏi nói rồi : Fan quá đi !
Có mùa Đông muộn phiền sầu bi của anh Chiếu nhưng sau đó lại có những Mùa Nhớ xoa dịu của Từ Nguyễn.
Tuyệt thật các bạn nhỉ ?
Hihi... Sơn thiệt là
Hihi... Sơn thiệt là thiên vị đó!
Không phải nói thiên vị cho TN đâu nha, mà là thiên vị cho "đội nhà"- anh Chiếu!
Bài này để bên blog của TN cho mốc meo mà Sơn không thèm đọc, không comment nửa chữ, mới đưa vào site anh Chiếu thì vào cho ý kiến liền! Vậy không nói thiên vị thì nói sao đây?

Hihi... Có điều Sơn comment hay quá, nghe "thương thương" quá, cho nên... coi như là xí xoá chiện thiên vị này lần nữa!
Nhắc tới Xí, TN mới nhớ: Cả Xí cũng nói giùm cho TN mà Sơn... giả lơ đẹp!!!

__________________
là mây, tôi lang thang
Bài thơ Mùa Nhớ của
Bài thơ Mùa Nhớ của Từ Nguyễn thật hay. Cảm ơn Từ Nguyễn đã mang vào đây
Cảm ơn Sơn nữa, đã làm cho tưng bừng thêm đôi câu nhạc
______________
Ngô Càn Chiếu
TN cũng xin cảm ơn anh
TN cũng xin cảm ơn anh Chiếu đã có lời khen bài thơ của TN và không thấy phiền vì đã... mượn trang nhà của anh để "quảng cáo" thơ mình!

Tuy vậy anh Chiếu yên tâm nha, lâu lâu TN gửi vô một bài cho vui cùng bạn bè thôi, xin hứa sẽ không lạm dụng trang nhạc của anh để đăng thơ đâu.
__________________
là mây, tôi lang thang