

Cuộc đời mong manh
Mà đường dài còn mãi loanh quanh
Ngàn ngày qua nhanh
Còn mong chi đôi chút ân cần ?
Và niềm hoang mang
Còn đem theo bước chân hoang
Chiều rơi trên bước lang thang
Đường xa miên man
Còn mãi đi muôn dặm xa
Tìm hoài giọt nắng chan hòa
Chiều vắng chỉ riêng mình ta
Ngồi nhớ dấu xưa đậm đà
Vẫn còn đây chưa qua
Đời vẫn qua mau, thật mau
Mà còn mỏi gót chân sầu
Lạc lối nơi miền hư hao
Gửi hồn về đến nơi nào ?
Vùng trời xôn xao ?
Cuộc đời mong manh
Còn ngập ngừng ngàn lối quẩn quanh
Ngàn tình miên man
Mà xa xôi một bước âm thầm
Chiều về thật nhanh
Về mau chốn cũ thênh thang
Về mau đi kẻo muộn màng
Tình còn đây ... chứa chan
01-01-2010
Bài bình luận
Nghe bài này tự nhiên
Nghe bài này tự nhiên thấy... lo!



Ai cũng biết đời vốn vô thường, điểm cuối dù xa mấy rồi ai cũng tới, nhưng nghĩ đến không khỏi chạnh buồn? Nếu có thể ước mà được, có khi ước đừng được sinh ra trên cõi đời này để khỏi đi vào vòng quay sinh - lão, nhỉ?
Nhưng nếu thế thì... bao niềm vui đã có, bao hạnh phúc, thành công đã kiếm tìm và gặt hái được ở cõi đời này chẳng lẽ lại phí hoài sao?
Con người là vậy đó, thật mâu thuẫn, ngay với cả chính mình!
Thôi, cứ nghĩ như tác giả của bài hát này và Dù muốn dù không:
Ngày đang khép lại nhưng còn nắng
Dù chỉ mong manh sắc hoàng hôn
Thì hãy kiếm tìm, còn mê mải
Những yêu thương
Và ấm áp tâm hồn...
Cảm ơn anh NCChiếu vì bài hát này...

___________________
là mây, tôi lang thang
Lâu lâu suy nghĩ chút
Lâu lâu suy nghĩ chút về cuộc đời rồi lại vui tiếp mà Từ Nguyễn nhỉ
______________
Ngô Càn Chiếu