

Đời dài như hơi thở
Từng điệu buồn nức nở
Đời ngàn muôn tan vỡ
Ngập ngừng câu than thở
Vì mình ta lầm lỡ
Để giờ bỗng ơ thờ
Ta đi giữa cơn mơ
Ta đau xót vô bờ
Giữa ngàn muôn tia mắt hững hờ
Vẫn đi, vẫn đi giữa đêm lạnh lùng
Có ta với ta giữa cơn bão bùng
Đảo điên gió mây ngất ngây thành sầu
Một giấc âm thầm chỉ riêng ta buồn
Với mình ta
Đời dài câu vất vả
Ngàn sầu đau nghiệt ngã
Đời buồn câu rời rã
Để hồn ta tơi tả
Để giờ ta đi mãi
Làm một kẻ không nhà
Thương nhớ con sông xa
Thương áo xưa lụa là
Thương đường xưa lối cũ đã xa