

Chiều vắng nuôi ngàn nhớ thương
Người đã trên đường viễn phưong
Giữa tiếng sóng nước réo rắt thì thầm
Có bóng dáng cũ thấp thoáng hiện về
Tình cách xa tình nhung nhớ thêm
Người đi!
Người đi mất dấu phương trời mấy thu rồi
Có nhớ nơi này bóng ai chờ người về?
Mộng này gửi theo gió mây
Đến bên người
Tiếng nói âm thầm
Nuôi xót xa.
Chiều nhớ thương người đã xa
Tình vẫn muôn ngàn thiết tha
Sẽ đến chốn cũ dẫu có muộn màng
Cất tiếng hấp hối giữa nấm mộ vàng
Một nén hương tàn theo giấc mơ
Chiều còn ngẩn ngơ
Tình xa tình nhớ
Bóng dáng ai xưa.