
Anh hôn mái tóc em
Tóc em dài vũng tối mênh mông
Trong canh thâu rẻ lối trăm dòng








Em đã đi rồi




Khi em đi phố phường còn yên giấc ngủ
Tiếng thở dài, tiếng thở dài chậm bước em đi
Khi em đi gió ngoài trời như réo gọi




Có tiếng ai nức nở
Đêm khuya còn than thở
Tiếng khóc ai não nề
Trăng sao cũng vướng sầu
Có bóng ai đứng chờ


Đời dài như hơi thở
Từng điệu buồn nức nở
Đời ngàn muôn tan vỡ
Ngập ngừng câu than thở
Vì mình ta lầm lỡ


Ngập lối đi lá vàng
Giữa tiếng thu buồn tha thiết
Nghìn dấu xưa lỡ làng
Đã vỏ vàng vùng thương tiếc
Ngàn nhớ thương não nùng










Cho khát khao thêm nồng nàn


Theo cơn gió đông đang lay
Nương theo phiến mây xa bay
Ta đang lạc bước về đây
Miên man cùng gió cùng mây
Trong muôn ngàn nỗi ngất ngây


Đời rộn ràng đang tới






Giữa đêm còn rơi

















Em là cành xuân muôn nhánh


Tình đến ru nhau ngày mới



Người bước tới
Ngàn lời bối rối
Mang theo nụ cười
Tình chơi vơi












Trong màn đêm nẻo xa vời vợi
Ai còn đi xót xa bên đời
Đường quạnh vắng đi mãi không thôi
Niềm quạnh hiu về trong giấc tối


Xuân về
Về trong nỗi nhớ yêu thương đậm đà
Xuân buồn
Ngàn mây u ám phủ che lối về


Yêu em
Nói sao cho vừa
Nói chi cũng thừa














Đi đâu mà còn đi mãi
Đường xa vẫn cứ miệt mài
Đi đâu mà lòng tê tái
Ngập hồn nỗi nhớ không phai
Đi đâu mà ngàn vấn vương


Mưa vẫn còn rơi mãi


Hạnh phúc tôi là ngày đang rơi
Là sáng nay có tiếng em cười
Là thênh thang một ngày nắng tới
Là tuyết rơi một vùng trắng xóa


Một câu hát rất tươi
Hát lên gửi cho cuộc đời
Thiết tha hát trao cho người


Mình còn bên nhau
Đến trăm năm về sau


Nắng chói đang về với cỏ cây
Ấm áp hồn ta bao ngất ngây
Trong ta ngàn muôn nỗi đắm say
Lang thang trên phố đông hôm nay


Một ngày thức giấc cây lá xôn xao
Hồn vui như nắng lả lơi ngoài hiên
Một ngày thức giấc quên hết ưu phiền


Ước mơ gì đây
Trong chiều rơi lặng lẽ không hay
Đã qua tầm tay
Bao mộng xa là những tàn phai
Tiếng xưa còn lay



Rót ta chén này
Ta cùng đắm đuối bên trăng mới về
Nhấc cao chén đầy
Ta ngồi say khướt trong cơn tuyệt vời


Như vầng mây lang thang khắp bốn phương trời
Mang lời ca, miên man tiếng ru cho đời
Vui theo câu nhạc chơi vơi


Say
Như ngất như ngây
Như gió như mây
Về đây
Say
Giữa bao đổi thay
Cuộc tình mình dài


Có những lúc chán chường như mãi vây quanh
Theo ngày dài buồn tênh không rõ ngọn ngành
Có những lúc cõi lòng như thấy rỗng tênh


Ai còn đi giữa cơn mưa chiều
Trên đường vắng tênh, bên trời đìu hiu
Tiếng mưa tiêu điều
Từng giọt tí tách rơi đều


Xuống phố hôm nay
Nghe lòng mình như say
Trong phiến gió đang bay
Theo ta về nơi ấy
Xuống phố hôm nay
Cõi lòng như chợt thấy


Cuộc đời mong manh
Mà đường dài còn mãi loanh quanh
Ngàn ngày qua nhanh
Còn mong chi đôi chút ân cần ?
Và niềm hoang mang


Tình ấy còn đó hay không
Mà trong ta nhung nhớ ngập hồn
Đầy ắp bao nỗi thương mong
Còn theo ta vấn vương cơn mộng


Tình cờ ngọn gió ngây ngây
Tình cờ má thắm hây hây
Một giấc chiêm bao tình cờ về đây
Ru câu thắm thiết tình cờ em say
Gió lá xôn xao


Quên !
Quên đi bao nỗi vấn vương
Quên !
Quên đi câu nhớ câu thương
Quên, Quên !
Ngàn sầu còn trong tâm tưởng
Quên !

Có tiếng thu rơi bên song
Ru ta bao niềm vấn vương
Có giấc mơ xa mênh mông
Bát ngát muôn ngàn ánh dương
Gom bao nhớ thương cùng bao vọng tưởng


Em như
Ngày dài mùa xuân
Hoa mai mới nở
Nụ còn bâng khuâng
Còn e ấp chờ
Một giọt sương rơi
Lất phất giây tơ
Xuân rơi tuyệt vời


Một ngày lại qua đi trong bao nhiêu lặng lẽ
Một mình ta loanh quanh trong vùng trời nhỏ bé
Còn chờ mong gì đây trong chiều đang mở hé


Có bao giờ em biết


Khi không người bỗng âm thầm
Miên man giọng hát ăn năn


Trao nhau đi em
Ngàn niềm yêu tha thiết


Dù người đã xa tôi
Hồn chưa nguôi khúc nhạc sầu
Dù người đã xa tôi
Tình nồng còn tràn môi say
Dù người đã ra đi
Ra đi mãi mãi





























Chiều rơi
Rơi rất nhẹ
Nhưng lòng tràn đam mê













Ru nhau
Lời ru mê mải
Ru bóng hoàng hôn
Ru đêm tình nồng
Còn ru nhau đây
























Họa lại bài thơ của Lê Vũ Hòa :



























Đêm thu trầm lắng
Đang phủ vây khắp trời
Đêm quạnh vắng
Mong manh giọt sương rơi
Hồn mãi ngóng phương xa vời vợi






Còn mình ta với ta
Hồn còn âm vang tiếng ca



Ngàn mây trôi
Bầu trời xanh tươi
Cùng cánh gió
Tung bay bên đời



Mưa !















Chơi vơi theo ngọn triều đang tới



Còn mình ta với ta
Hồn còn âm vang tiếng ca











Cảm tác từ 4 câu thơ của Lê Vũ Hòa :
Xin giã từ đam mê,
Tôi về lại với mình
Xin chia tay u mê
Tôi về lại với đời ...





Anh muốn nói với em
Hôm nay trời thật xanh
Có chiếc lá thu mong manh
Bay bay trong gió xa cành
Anh muốn nói với em
Ngàn lời thương ấp ủ





Quạnh hiu
Theo ngàn chiếc lá rơi
Tịch liêu



Ta yêu em mặn mà
Si mê tình nồng nàn










Sao cứ mãi miên man
Trong giấc nhớ muộn màng
Bao năm vẫn còn mang



Cô đơn






Đôi khi như giọt nắng mai



Ly cà phê buổi sáng





























Khi nỗi nhớ đang dâng cao vời vợi
Như chiều buồn thổn thức nhớ mây xa
Trao cánh gió bao thương yêu ngập trời





















Tình đến ru nhau ngày mới



Đêm mông mênh
Thời gian trôi lặng lẽ
Nhịp buồn tênh
Đang vẳng tiếng ê chề
Giữa đêm khuya
Tiếng bước dài lê thê
Khúc cô liêu



Mùa xuân êm ấm
Cùng muôn ánh nắng












Giọt hồng về ngang bên song



Bài ca này anh viết cho em
Khi mùa xuân thắm tươi bên trời
Bao dịu dàng giọt nắng ru êm
Nuôi hồn anh niềm yêu rất mới



Dìu nhau hồn muôn khát khao








Nghe tiếng chuông ngân trong chiều tàn
Như tiếng than của bao linh hồn nơi cõi chết
















Ta trong một giấc mộng dài
Mông lung mây khói miệt mài
Đi trên đường trần hôm nay
Chiều buồn nắng quái
Ngồi nhìn bao nhiêu đổi thay



Vì đời buồn nên ta tìm nhau
Giữa đau thương mưa nắng dãi dầu
Vì đời buồn nên ta quen nhau
Như trên cao ban phép nhiệm mầu



Em ơi anh xin nụ cười
Cho vườn hồng thêm xinh tươi
Với nắng reo vui bên trời
Hè về muôn nơi
Em ơi giữ anh nụ cười









Xin tình yêu



Xin em một cung điệu mới



Theo giọt mưa thu rơi















Người hỡi
Mấy thu qua lòng còn đắm đuối



Về đi! Đường xa ngõ tối
Về đi! Hiu hắt đơn côi
Về đi! Tiếc nuối cũng hời
Còn đây vụn vỡ bên đời
Về đi! Tình cũng muộn rồi



Em ở đâu nỗi nhớ vây quanh








Con đường lá me xanh
Ta về trong nắng lung linh



Vẫn yêu dẫu bao muộn phiền






Đàn chim thảnh thơi đùa vui



Ta về trong hắt hiu



Mùa thu tàn úa
Tiếng gió bên hiên ru câu âm thầm
Buồn theo nhịp thở
Héo hắt đêm sâu buông lơi nguyệt cầm
Đàn khơi niềm nhớ



Ta còn đi đâu mà vội vã ?
Trên đường lang thang một bóng ngã
Đi về một nẻo xa mịt mù
Hay về bao chốn vui đông người


















Ngàn tiếng thơ bên đời
Như còn xót xa
Theo phiến mây chiều bay






Đông về trên nẻo nhớ









Làm sao mà quên
Khúc hát triền miên
Ngày nao kề bên
Trao những êm đềm
Làm sao mà quên
Giữ mãi trong tim
Bao nỗi ngọt mềm
Sao mà quên

