

Có bao giờ em biết
Xuân đến rồi đông tàn
Trong giấc tối muộn màng
Ngàn đêm trắng vỏ vàng
Bao nỗi thương ngút ngàn
Có bao giờ
Có bao giờ
Giữa bóng chiều rơi
Em ngậm ngùi
Ngóng trông về
Nẻo vắng xa xôi
Giữ nỗi sầu
Mãi trong tim
Còn đó không nguôi
Có bao giờ
Có bao giờ
Trong cõi tịch liêu
Em một mình
Chốn đông người
Lại thấy quạnh hiu ?
Tiếng nói cười
Giữa cuộc đời
Lòng sao hắt hiu ?
Có bao giờ em biết
Khi nắng chói về đây
Trong hơi ấm ngây ngây
Là giấc nhớ bủa vây
Ấp ủ hồn ngát say
Có bao giờ em biết
Mai mốt rồi anh về
Vùi quên tiếng não nề
Về với câu ước thề
Sẽ mãi không chia lìa
02-01-2010
Bài bình luận
Mỗi một người Việt
Mỗi một người Việt xa xứ như chúng ta đều đã sống qua nỗi niềm này. Tác phẫm rất hay, rất sâu sắc làm người nghe không khỏi bùi ngùi!

Nơi tâm hồn đa
Nơi tâm hồn đa cảm
Rung ngân khúc diệu kỳ
Gửi về cùng cố lý
Đây nỗi lòng người đi...
Lại thêm một khúc ca hay, một khúc tâm tình sâu nặng.
_____________________
là mây, tôi lang thang