

Em đi đâu,
Để mưa xuống trưa nay
Ngày buồn thiu theo nỗi nhớ dâng đầy
Trong cô liêu
Thênh thang mùa hạ nhớ
Em đi đâu,
Cây phượng già như nhớ thương
Bao mùa hoa rơi theo nỗi vấn vương
Như chờ mong bước chân em cuối đường
Em đi đâu,
Mùa hè ngóng chờ
Em đi đâu,
Anh buồn tiếng thở
Cho con chim gầy trưa nay không hót
Cho anh thẩn thờ
Hoạn nạn tình em
Em đang đi đâu về chốn xa xăm
Sân vắng hoa rơi, hạ nhớ âm thầm
11-06-2010
______________________________________
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng cao
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng thấp
______________________________________

Bài bình luận
Thêm giọng ca vào
Thêm giọng ca vào
______________
Ngô Càn Chiếu
Cây phượng già hôm nay
Cây phượng già hôm nay sống lại,
Bao mùa hoa ,anh chỉ đợi
một mùa hoa
Trời chiều nắng hạ,
Bước em đi ,
Gom góp tình quê nhà
Anh cứ ngỡ,
Người xưa quên lối cũ
Tình thiên thu,ai nỡ biệt câu thề!
Đang ngồi phi trường
Đang ngồi phi trường Hongkong chờ máy bay về SG

Đi nghĩ hè nên mong các bạn giữ cho website được dzui dzẻ
______________
Ngô Càn Chiếu
Chúc anh và gia đình có
Chúc anh và gia đình có môt kỳ nghỉ hè vui, hạnh phúc!
____________________
là mây, tôi lang thang
Anh Chiếu đi hè về
Anh Chiếu đi hè về Việt Nam vui vẻ quá nhỉ !
Thân chúc anh đi hè thật vui vẻ và mong anh sẽ gửi lên site một chút nắng, chút mưa, chút sương mai, chút không khí phòng trà "Đêm ca nhạc Ngô Càn Chiếu 2010", nhiều tiếng kèn xe, tiếng rao hàng buổi sáng, ly cà phê sữa đá, tô hủ tiếu, tô phở bò , cuốn bò bía , đĩa bột chiên nhà thờ Đức Bà, đồ nhậu vv và vv... của Sàigòn xưa và nay, cho các anh chị em "hít hà" ...
Và nếu anh có ghé Huế hy vọng anh tham quan kỹ xứ Huế để có nhiều cảm xúc viết nhạc về Huế mộng mơ trên site của anh.
Sơn ơi! Huế lặng lẽ
Sơn ơi! Huế lặng lẽ lắm, ít ai thích cuộc sống sôi động muốn ghé về Huế đâu Sơn! Cứ nhìn cái cách Sơn vẽ ra những nét phát hoạ về Sài Gòn - Huế, đủ thấy sự cách biệt của hai không gian...
Tặng Sơn và mọi người chút lặng lẽ của Huế sau những ngày vào Lễ hội Festival 2010, nhé?
LẶNG LẼ PHỐ...
Phố sáng nay lặng lẽ đến bất ngờ
Những rộn ràng bỗng lùi xa tít tắp
Một Huế quen với tháng ngày trầm mặc
Lại trở về, hiền như thuở em ngoan...
Phố hạ ngày mắt nắng tỏa mênh mang
Trong êm ả giấu chút lòng ngơ ngác
Sông vẫn xanh, gió về ru man mác
Hai bờ Hương-cây lá vẫn giao tình...
Cây phượng già khắc hoa đỏ vào tim
Rưng rức một niềm yêu không nguôi được...
Bao kiếp người là bấy nhiêu trầy xước
Nên màu hoa còn nhói buốt muôn đời!
Phố hôm nay lại lặng lẽ rồi
Trường Tiền nhòa trong ánh bạc
Lòng thầm vương câu hát
Gửi về người phương xa:
Người ơi, Huế mãi thiết tha
Sông Hương lặng sóng vẫn là sông Hương...
TN, 17/6/2010
__________
là mây, tôi lang thang
Đọc thơ Từ Nguyễn
Đọc thơ Từ Nguyễn qua "LẶNG LẼ PHỐ..." cảm nhận Huế qua bẽ bàng mệt mỏi như của một người trầm mặc, cô độc bị lôi kéo vào chốn xô bồ, ăn chơi.
Nhưng dù sao đi nữa Huế vẫn đã trở lại với không gian tĩnh lặng mộng mơ của mình.
Lễ hội Festival 2 chắc đã thành công lớn và chắc cũng đã làm Từ Nguyễn mệt mõi không kém.
Mến chúc Từ Nguyễn lấy lại được những thăng trầm thường nhật qua những ngày lo lắng, vui chơi lễ hội.
Cảm ơn Sơn vì những
Cảm ơn Sơn vì những lời này nhé! Mà sao Sơn... đoán hay vậy? Lại cảm nhận được nỗi mệt mỏi của TN nữa kia! Làm TN nghĩ Sơn như có... mắt thần vậy!
Mà sao lâu rồi cũng không thấy Khang ghé vào? Xí, Trúc Tiên nữa... Mọi người như cứ biến đi đâu hết vậy!
Tặng Sơn một chút ý nghĩ mơ hồ khi mệt mỏi của TN nè:
HÌNH NHƯ...
Hình như... giữa tháng năm này
Có câu thơ lạc...
Gót hài vấn vương
Hình như
Cỏ dại ven đường
Cũng run theo nỗi buồn thương
Của người
Hình như...
Lá biết khóc cười
Chỉ chờ gió thổi
Thả lời thở than...
Hình như
Đời đã muộn màng?
Hình như...
Trà cũ đã khan giọng tình?
Hình như...
Ai ngước mắt nhìn
Kìa
Trời xanh quá
Sao mình buồn chi?
Từ Nguyễn, tháng 6/2010
_________________
là mây, tôi lang thang
Tuy không sáng tác và
Tuy không sáng tác và đăng bài lên tiếp nhưng Khang vẫn luôn thường vào Xóm Nhạc của anh Chiếu để nghe nhạc và thưởng thức thơ cúa Từ Nguyễn!

Thơ của Từ Nguyễn đã có rất nhiều người hâm mộ đấy!
Thân mến !
Vậy mà tưởng là
Vậy mà tưởng là Khang... lặn mất đâu rồi chứ! Hóa ra vẫn đang "ở đâu đó", rất gần!


Cảm ơn Khang vì luôn dành cho thơ của TN những tình cảm đẹp.
Chúc Khang luôn khỏe, vui và hạnh phúc.
Vẫn rất mong được dịp thưởng thức tiếp những sáng tác và tiếng đàn của Khang.
____________________
là mây, tôi lang thang
Xí cũng giống Khang
Xí cũng giống Khang vậy, lâu lâu vâñ ghé vào nghe nhạc của anh Chiếu và các bạn và cũng để đọc thơ của TN
nếu Khang nói ở đây có nhiều người hâm mộ thơ TN thi trong đó Xí là 1 đấy
Có điều Xí ưa nói giơñ đôi khi ko biết mọi người có thích hay ko nên thôi ko dám nói nhiều
...
Bài "hình như" này của TN hay lắm, cách ngắt chữ và ý tứ rất hay ... hâm mộ, hâm mộ

Nói giỡn thì vui, ai
Nói giỡn thì vui, ai lại không thích nhỉ ?

______________
Ngô Càn Chiếu
Cảm ơn Xí nhiều nha!
Cảm ơn Xí nhiều nha!
TN cũng đã lặng lẽ tự động mở cửa nhà của DPL để đọc thơ từ lâu nay và tìm thấy ở thơ Xí rất nhiều nỗi niềm đồng cảm, những tình cờ ngẫu nhiên của tâm hồn sao thật gần nhau. Những bài như Một thoáng, Một nửa, Một góc riêng tư, Tìm, Giọt lệ... TN như tìm thấy ở đó những tâm tình của chính mình. Mong có dịp sẽ được chia sẻ thêm những vần thơ cùng Xí.

__________________
là mây, tôi lang thang
Hì hì ... lúc đầu thì
Hì hì ... lúc đầu thì chỉ đoán ... mò thôi qua lời lẻ của "Lặng Lẽ Phố ..." , bây giờ nghe qua :
Hình như
Đời đã muộn màng?
Hình như...
Trà cũ đã khan giọng tình?
thì cảm thấy chán chường lắm rồi !!!
Nói cho vui với Từ Nguyễn thôi chứ Sơn biết người làm thơ thường hay tức cảnh sinh tình có nhiều khi còn viết cho tâm sự người khác qua văn thơ của mình. Làm sao ai mà đoán cho đúng được. Có điều, thơ hay vẫn là thơ hay, xúc cảm vẫn là xúc cảm, không thể không cảm nhận được.
Người thứ ba (sau Khang và Xí) cực hâm mộ thơ Từ Nguyễn là Sơn nhé !
@Khang ơi, ráng gửi một bài độc tấu lên đi cho mình đỡ "ghiền".
@Xí giỡn cho vui nhà cửa chứ có gì đâu mà ngại. Và như vậy thì lấy lại cân bằng với thơ buồn của Xí.

Thân chúc các bạn đi hè vui vẻ !
Đọc những lời trên
Đọc những lời trên của Sơn, TN cũng cảm nhận được là Sơn nói với lòng thành thật, bởi lẽ Sơn cũng là người làm thơ và cảm nhận về thơ rất hay mà!
TN vẫn thường làm thơ cho chính mình và cho cả nhiều tâm tình của người khác nữa. Xuất phát từ cảm xúc của người để làm thơ cũng là một thói quen của TN cũng như Sơn và Xí, như bao người khác nữa chứ nhỉ?
Có điều TN không biết viết nhạc là xuất phát từ đâu? Người nhạc sĩ khi viết nhạc trước hết là xuất phát từ tình cảm của mình hay chỉ đơn thuần là bị gò vào theo nốt, dòng nhạc? Một tác phẩm âm nhạc hoàn chỉnh, về sâu xa, có khác nhiều không với người làm thơ khi viết ra một bài thơ được mọi người cho là hay và chứa đựng nhiều tâm tình nhỉ? Sơn, Xí, anh Chiếu, NS Lê Mộng Nguyên... đều là nhạc sĩ vừa là thi sĩ, có giải đáp giúp TN điều này được không?
TN thắc mắc lắm mà không biết hỏi ai.
_________
là mây, tôi lang thang
Từ Nguyễn lại đưa ra
Từ Nguyễn lại đưa ra những thắc mắc không có câu trả lời nhất định, cho mình có đề tài thảo luận cho vui.
Sơn riêng nghĩ, nguồn gốc chính làm năng động sáng tác nói chung, và sáng tác của thơ và nhạc nói riêng, chính là do con người luôn đi tìm cái hay cái đẹp để thăng hoa, hạnh phúc trong tâm hồn của chính mình. Tự giải tỏa được xúc cảm của mình qua văn thơ nhạc cũng là một hạnh phúc vô biên.
Sau đó thì phổ biến sáng tác của mình như thể để tìm kiếm sự đồng cảm của những người xung quanh.
Hạnh phúc này khi đã được nếm qua, khó có thể phai nhạt và đã làm bao nhiêu nghệ sĩ luôn đeo đuổi cái "nghiệp" này.
Phần còn lại, viết nhạc cần có một năng khiếu sáng tác và năng khiếu kỹ thuật về một dạng văn hoá âm nhạc (vì âm nhạc rất đa dạng).
Nhạc cổ điển chắc có thể diễn tả những cảm xúc sâu xa qua âm thanh.
Sơn cũng riêng nghĩ , nhạc Việt Nam lúc nào cũng cần lời thơ, lời nhạc, hòa trộn với bài nhạc mới có thể đưa cảm xúc đến sâu xa.
Và âm nhạc chắc sẽ có rất nhiều khán giả đồng cảm hơn thơ. Chắc chỉ vì giới thưởng ngoạn âm nhạc thật đông đảo hơn giới thưởng ngoạn thơ.
Từ Nguyễn cứ thử tưởng tượng câu hò Huế trên giòng sông Hương chỉ viết ra giấy mà không được nghe thì chắc ta mất nửa cuộc đời.
Các bạn nghĩ sao?
Tôi cho rằng con người
Tôi cho rằng con người thường dùng tiếng nói và chữ viết để diễn tả tâm tư tình cảm của mình.Ngôn có trước và từ có sau hay không là công việc của các nhà nghiên cứu.
Ngoài ra còn có âm nhạc,hội họa......vv....
Lich sử thi ca của nước nào cũng vậy!Mỗi quốc gia,mỗi dân tộc đều có phương tiện để biểu đạt tâm tư của mình.Nếu phương tây có Opera thì VN mình có Cải lương.Các giá trị văn hóa được thể hiện theo nhiều cách khác nhau!
Người có tài về âm nhạc hay người có tài về thơ hoặc người có tài về hội họa...v.v...sẽ thể hiện mình qua các thể loại nghệ thuật khác nhau.
Quan trọng không phải nằm ở chỗ dùng phương tiện gì,mà quan trọng là thể hiện được tính NHÂN VĂN trong tác phẩm của họ!
Henry Miller đã từng viết :"I exist as I am"(tôi thế nào thì tôi thế ấy).
Bởi vậy,đừng thắc mắc,hay và có giá trị là được!!!
@ Sơn: Sơn nói thật
@ Sơn:
Sơn nói thật chí lý, trên tất cả mọi khía cạnh.
TN cũng nghĩ như Sơn về âm nhạc. Giữa thơ và âm nhạc, âm nhạc bao giờ cũng chiếm lượng khán thính giả đông đảo hơn. TN cũng từng thấy điều đó ở đây-nơi TN đang sống. Chỉ đơn cử một chuyện nhỏ thôi: người Huế thì có nhiều người yêu thơ và hay làm thơ nhưng những đêm thơ được tổ chức, lượng khán giả luôn hạn chế, khiêm tốn, còn ca nhạc thì...
Cứ suy từ mình mà ra: làm thơ nhưng vẫn lười đọc thơ, yêu thơ theo kiểu... lớt phớt-nghĩa là chỉ đọc và cảm nhận, chả chịu phân tích thật cặn kẽ bao giờ.
Nhưng với những tác phẩm âm nhạc yêu thích thì lại khác: nghe đi nghe lại mãi, nghe cho đến thấm thía từng câu từng ý, từng lời, rồi tự ngâm nga-khi thành tiếng hoặc chỉ trong âm thầm cho riêng mình!
@Bạn lvhoa:
Có lẽ TN đã không diễn tả hết ý kiến của TN?
Thực sự là TN không thắc mắc về cái hay của mỗi loại hình văn học nghệ thuật qua phương tiện diễn đạt đâu. Đơn giản là TN muốn hiểu thêm về cái cách thức mà người nghệ sĩ-ở đây là người viết nhạc, khi thể hiện tâm hồn của mình.
TN có một người bạn cũng thường hay viết nhạc. Khi được thưởng thức một tác phẩm của anh ấy viết, TN hay hỏi: bài này viết là xuất phát từ cái gì, có những sâu xa nào dưới các tầng ca từ và giòng nhạc, nốt nhạc v.v... mà lay động lòng người đến thế? Rồi còn hay hỏi: có khi nào đó chính là những tình cảm thật của người viết nhạc dành cho riêng một ai đó, như kiểu Trịnh Công Sơn dành cho người con gái mang tên Diễm?
Người bạn của TN có nói: nhạc thường khi chỉ là nhạc, người viết nhạc sáng tác thường ra cho ra đời " một tác phẩm âm nhạc đơn thuần" mà người đời lại hay gán cho nó nhiều ý nghĩa theo cảm nhận riêng tư! Anh ấy còn nói: viết nhạc khác với thơ, vì thơ thường là tiếng lòng trực tiếp thổi vào câu chữ , ngữ điệu, bằng trắc cứ thế mà tự sắp xếp, kết hợp vào nhau theo tâm ý người làm thơ, còn nhạc thì phải dựa nhiều về kỹ thuật, bằng trắc của nhạc cũng khác thơ nên nhiều khi viết xong một tác phẩm âm nhạc thì thường có khi đã khác cái dự định ban đầu! Bởi vậy mà theo như anh ấy nói thì hãy cứ cảm một tác phẩm âm nhạc đơn thuần là chính nó, đừng có suy diễn gì sâu xa. Hay có suy diễn sâu xa thì đó là việc của người thưởng thức âm nhạc!
Nghe có vẻ rối rắm quá nhỉ?
Bởi vậy mà TN chưa tâm phục khẩu phục lắm, muốn hỏi thêm ý kiến của các nhạc sĩ khác để... kiểm chứng đó mà! 
___________________
là mây, tôi lang thang
Đối với mình thì
Đối với mình thì một bản nhạc đôi lúc thể hiện theo tâm tư riêng mình. Và đôi lúc là theo tâm tư của người khác, nói nôm na là "thương vay khóc mướn".

Mà theo tôi thấy thì có khác gì khi làm một bài thơ đâu nhỉ : viết cho mình và cho người.
______________
Ngô Càn Chiếu
Quê hương tôi Quê tôi
Quê hương tôi
Quê tôi có hàng cao nhỏ
chiều thu về lá đổ
mẹ già ngồi chờ
đứa con thơ
quay về
bao năm
xa ngút ngàn
mấy mùa hoa phượng
những ngày hè gió muộn
mái tranh nghèo hạnh phúc ấm êm
quê hương tôi giòng sông huyền thoại
mỗi ngày qua sống cùng tôi
mỗi ngày mẹ già thăm đồng
nuôi nấng con thơ
trưởng thành
giờ xa quá
những mùa thu êm ái
giờ hối tiếc
những mùa thu hoài niệm
lệ tôi rơi thương xót vô bờ .....
đông hòa nguyễn chí hiệp
12.7.2010
Mùa thu trong mơ Mùa thu
Mùa thu trong mơ
Mùa thu , em ngủ trong mơ
ngoài sân nắng ấm bơ vơ
nỗi sầu mê mãi vừa tới
mong chờ ai đêm hững hờ
Mùa thu , em về đỉnh nhớ
nhặt lá vàng xa cuối bờ
miền biển xanh vẫn nơi đó
rì rào lời ru nên thơ
Mùa thu em đón mùa thu
gót chân chìm xa khói mù
một đời tình yêu vẫn thế
trái tim vẫn còn bơ vơ
Mùa thu ta đến tìm em
nói cùng em lời tâm sự
lời tha thiết từ sâu thẳm
trăm năm vẫn đợi mùa thu .....
đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
02.7.2010
Mến chào bạn Đông
Mến chào bạn Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp đã ghé chơi trang nhạc và gửi lại thơ hay

Chúc bạn tìm được "chút gì" nơi đây
______________
Ngô Càn Chiếu
cảm ơn NS nhé
cảm ơn NS nhé ...
chúc vui vẻ
thân ái
Cảm ơn các bạn
Cảm ơn các bạn
______________
Ngô Càn Chiếu
Ý lời hay, nhạc hay, ca
Ý lời hay, nhạc hay, ca cũng hay tuốt, viết chữ cũng đẹp, quả là hoa tay
Và hoa thơ nữa chứ
Không phải chỉ là lời nhạc, ca từ, mà còn là một bài thơ tự do rất hay, có thể tách riêng
ra từ giòng nhạc .
Không như một số nhạc phẩm nhạc sĩ khác, nếu tách lời nhạc ra khỏi bài nhạc
thì ca từ cũng chẳng có gì đặc biệt .
Nhưng dòng nhạc của anh Chiếu thì lại khác vì anh không phải chỉ là một nhạc sĩ
mà còn là một thi sĩ nên khi viết lời nhạc, như là làm 1 bài thơ tự do , sử dụng ngôn
từ rất khéo để hòa hợp với giòng nhạc .
Gọi Em nào thế
mà nghe sầu da diết, vời vợi ....
vuongthanh
Hihi, Vương Thanh làm anh
Hihi, Vương Thanh làm anh đỏ cả mặt rồi. Khen vầy thì anh không dám nhận đâu

Chỉ là giây phút ngẫu hứng nên họa bài thơ của ông bạn già Lê Vũ Hòa bằng bài hát này thôi mà
______________
Ngô Càn Chiếu
Về nơi cát bụi Em đi
Về nơi cát bụi
Em đi rồi hạ vàng thôi nắng
Còn gì trong nỗi nhớ xa xôi
Ta cúi đầu nghe hồn trĩu nặng
Tình yêu ơi xót thương kiếp người
Em đi rồi hoa vàng thôi nở
Giọt sương hóa giọt lệ ăn năn
Gửi hồn ta một chiều rong rủi
Mối tình yêu giờ đây đã tan
Ta lê bước trên đỉnh phù du
Cõi lòng nghe sầu tận thiên thu
Tự khi nào tình yêu dang dối
Để hôm này nỗi đau ngập tràn
Rời đỉnh ước ta về cát bụi
Nhẹ trôi từng bước chân âm thầm
Tìm em mãi giữa miền hạ trắng
Nhưng chỉ còn thấy gió xuân tàn ...
đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
04.4.2010
Cảm ơn anh Đông Hòa
Cảm ơn anh Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp đã ghé chơi và gửi lại thơ hay
______________
Ngô Càn Chiếu
Tình cờ TG ghé vào
Tình cờ TG ghé vào ....... nghe hát ,
Không ngờ được nghe bài nhạc thật hay , giọng hát hay ....gợi cảm và những dòng thơ tuyệt .........thân chúc các nghệ sĩ an vui , và may mắn ,
từ nay ThuGiang rảnh sẽ ghé vào đều hơn
Tiêu đề: Hạ nhớ
Artist: Ngô Càn Chiếu
Composer: Ngô Càn Chiếu
Harmonist: Ngô Càn Chiếu
Lyricist: Ý thơ : Lê Vũ Hòa
Length: 5:03 minutes (4.63 MB)
Format: Stereo 44kHz 128Kbps (CBR)
Chào mừng bạn Thu Giang
Chào mừng bạn Thu Giang đã ghé thăm.
Thật vui khi được sự chia sẻ của bạn.
Chúc bạn tìm được chút thảnh thơi nơi góc nhỏ này.
______________
Ngô Càn Chiếu