

Miền trung quê tôi cằn khô sỏi đá
Có con nắng về rát bỏng thịt da
Miền trung quê tôi dai dẳng cơn mưa
Dân tôi lo âu cho những vụ mùa
Quê tôi ơi ! Trong cơn bão tố
Giữa thênh thang gió lớn ngập trời
Quê tôi ơi ! Bao nỗi tả tơi
Con nước dâng đẫm ướt mắt môi
Quê tôi ơi ! Muôn lời van xin
Mau về đây ánh nắng bình minh
Miền trung mưa bão trong bao u sầu
Gửi về nơi ấy trăm muôn nghìn lời
Miền trung thương yêu còn đây trong tôi
Một câu tha thiết sẻ chia cùng người
30-09-2009
________________________________________
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng nam
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng nữ
Bấm nơi đây để tải melody cho giọng nữ
________________________________________

Bài bình luận
Không hiểu tại sao
Không hiểu tại sao thường thường người nghèo lại mắc cái eo !
Đã nghèo khổ còn phải luôn chịu bao cảnh tai ương ập xuống đầu.
Dân miền Trung đã bao lần bị ngập lụt mất của, mất người.
Kỳ này thấy hình ảnh trên Net cảnh ngập lụt chết chóc ở miền Trung thật thương tâm.
Cứu trợ thì vẫn có cứu trợ. Nghèo vẫn hoàn nghèo, chết vẫn chết vì tai ương ngập lụt.
Chắc con người không thể có giải pháp nào thích đáng trước những cơn giông bão dữ dội của thiên nhiên.
Anh Chiếu đã thở than cầu khẩn thật cảm động trong Miền Trung Quê Tôi :

Quê tôi ơi ! Muôn lời van xin
Mau về đây ánh nắng bình minh
Cám ơn anh Chiếu đã chia sẻ những nỗi thương cảm của miền Trung qua bài nhạc hay này.
@Sơn: Có lẽ đó cũng
@Sơn:
Có lẽ đó cũng là định số của người dân miền Trung chăng? Như người ta từng nói đến số mệnh của dân Do Thái vậy, mãi lang thang để đi tìm miền đất hứa cho dân tộc mình?
Ngay từ trong hình thể của đất nước Việt Nam cũng đã phần nào nói lên điều đó... Cái mảnh đất miền Trung dài dằng dặc nhưng vừa hẹp vừa thắt lại như cái eo của sự khó nghèo! Chiếc đòn gánh mỏng manh gánh hai đầu đất nước đầy đặn, cái bao lơn cong ngược hình vành cung để mà đón gió, hứng bão cho những nơi khác được yên lành, theo quy luật bù trừ của tạo hoá?
Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình... hậu quả lũ lụt chưa khắc phục xong thì Tuy Hoà, Phú Yên lại triều cường, biển xâm thực đất liền, cuốn nhà cửa ra khơi, dọn hết chỗ sinh sống, làm ăn của người dân miền biển! Có lẽ nói mãi không rồi cái khổ của miền Trung, Sơn nhỉ?
Chỉ còn một cách mà xem ra quá bị động và tiêu cực: cầu xin ông trời thương xót mà bỏ quên chuyện gieo tai ương trong một vài năm, cho người miền Trung đủ sức mà gượng dậy rồi... Chỉ dám cầu mong thế thôi, không dám nhiều hơn đâu!
Mong là người khắp mọi miền hãy dành cho miền Trung thật nhiều những sự chia sẻ, những lời nguyện cầu như thế này... cũng là một cách làm ấm lòng người miền Trung đó.

Cảm ơn anh Chiếu, cảm ơn Sơn!
___________________
là mây, tôi lang thang
Cảm ơn Thanh Sơn và
Cảm ơn Thanh Sơn và Từ Nguyễn đã ghé chia sẻ
______________
Ngô Càn Chiếu