

Tìm nhau không thôi
Chốn xưa thu còn rơi
Tìm nơi xa xôi
Giữa không gian tả tơi
Sầu như không vơi
Tiếng gió lao xao ngàn nơi
Nhắc nhở ta trăm ngàn lời
Héo hắt tim người
Tìm nhau nơi đâu
Nơi thiên đường xa xôi
Muôn ánh hồng phơi phới ?
Hay địa ngục tăm tối
Ngàn đốm lửa ma trơi ?
Tìm nhau nơi đâu
Khi nắng đã phai màu
Khi bóng tối ngang đầu
Trong sầu héo đêm sâu
Tìm nhau lang thang
Nối câu ca dở dang
Tìm nơi hồng hoang
Chốn hang sâu ngổn ngang
Để nghe vỡ tan
Tiếng khóc âm thầm miên man
Nhức nhối bao niềm ăn năn
Trong giấc muộn màng
18-11-2010
________________________________________
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng nam
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng nữ
Bấm nơi đây để tải melody cho giọng nữ
________________________________________

Bài bình luận
Cuộc đời là những
Cuộc đời là những chuỗi ngày dài kiếm tìm anh Chiếu nhỉ ?
Hình như ta cứ đi tìm những điểm tựa của tâm hồn và miên man những sầu cảm của tan vỡ.
Nhưng có lẽ còn đào xới, đi tìm, là còn tiềm tàng sức sống.
Có nhiều khi còn có người không đủ khả năng để đi tìm điểm tựa. Chỉ còn sầu hận và buông xuôi ...
Cảm ơn anh Chiếu đã sáng tác một bài nhạc thật hay và man mác buồn.

Cảm ơn Thanh Sơn đã
Cảm ơn Thanh Sơn đã ghé chia sẻ
______________
Ngô Càn Chiếu
"tìm nhau nơi đâu, núi
"tìm nhau nơi đâu, núi cao hay biển sâu..."
Mấy câu thơ nhạc này làm nhớ tới chuyện Dương Quá, Tiểu Long Nữ đi tìm nhau.
Nếu như đệ mà viết truyện kiếm hiệp , mượn mấy câu của H bỏ vào cũng có lý lắm.
Thân chúc Huynh và Gia Đình một mùa Giáng Sinh Hạnh Phúc ...
Vài câu thơ tặng Huynh .
Một khoảng trời xa , gió ngát hương
Tơ đàn dìu dặt khúc giai chương
Mây chiều, nắng Hạ ươm hồn bút
Thơ nhạc rượu, hề, say một phương !....
vuongthanh
Lâu ngày có Vương Thanh
Lâu ngày có Vương Thanh ghé chơi thật vui quá
Huynh tiếp theo đệ vài câu này :
Đêm rơi ngõ vắng thoảng mùi hương
Như câu lưu luyến khách văn chương
Giữ mãi trong tim niềm tri kỷ
Hồn thơ bát ngát tỏa ngàn phương
______________
Ngô Càn Chiếu
@VT: Không mấy khi thấy
@VT:
Không mấy khi thấy VT xuất hiện trong này, giờ vào thả mấy câu thơ hay quá. Thử nối với đệ và anh Chiếu nhé?
VT:
Một khoảng trời xa , gió ngát hương
Tơ đàn dìu dặt khúc giai chương
Mây chiều, nắng Hạ ươm hồn bút
Thơ nhạc rượu, hề, say một phương !....
Anh Chiếu:
Đêm rơi ngõ vắng thoảng mùi hương
Như câu lưu luyến khách văn chương
Giữ mãi trong tim niềm tri kỷ
Hồn thơ bát ngát tỏa ngàn phương
TN:
Thoang thoảng đâu đâu chút dư hương
Một thời thơ, nhạc quyện khúc, chương
Ngày mưa tháng nắng vui một cõi
Rộn khúc hoan ca tận bốn phương
Không có Sơn, Xí ở đây mà mời cùng nối tiếp nhỉ?
Ham ăn Noel quá đi!
___________________
là mây, tôi lang thang
Đâu có ham ăn Noël gì
Đâu có ham ăn Noël gì đâu ?
:
Tới phiên Sơn thử nhé, xin đừng cười
VT:
Một khoảng trời xa , gió ngát hương
Tơ đàn dìu dặt khúc giai chương
Mây chiều, nắng Hạ ươm hồn bút
Thơ nhạc rượu, hề, say một phương !....
Anh Chiếu:
Đêm rơi ngõ vắng thoảng mùi hương
Như câu lưu luyến khách văn chương
Giữ mãi trong tim niềm tri kỷ
Hồn thơ bát ngát tỏa ngàn phương
TN:
Thoang thoảng đâu đâu chút dư hương
Một thời thơ, nhạc quyện khúc, chương
Ngày mưa tháng nắng vui một cõi
Rộn khúc hoan ca tận bốn phương
T Sơn
Ở tận khung trời chốn tha phương
Xuôi dòng thơ tỏa niềm yêu thương
Mơn man gió tuyết hồn dậy sóng
Cùng ai mơ ngắm ánh tà dương
Haha, vui quá ! Vương
Haha, vui quá !
Vương Thanh ới ời, vào tiếp đi chứ
Trong khi chờ đợi VT, anh tiếp theo Sơn vài câu theo chủ đề những cơn bão tuyết rơi hỗm rày nơi này nhé :
...
Thanh Sơn :
Ở tận khung trời chốn tha phương
Xuôi dòng thơ tỏa niềm yêu thương
Mơn man gió tuyết hồn dậy sóng
Cùng ai mơ ngắm ánh tà dương
Chiếu :
Mênh mông tuyết trắng ngập tứ phương
Không gian vang vọng khúc tang thương
Gió bấc loạn cuồng câu thê thiết
Vạn vật chờ mong một ánh dương
Lạnh quá chừng
______________
Ngô Càn Chiếu
"Nhưng có lẽ còn đào
"Nhưng có lẽ còn đào xới, đi tìm, là còn tiềm tàng sức sống." Sơn viết câu này đúng quá luôn!
Ngày nào còn bươn chải với đời là ngày ấy ta còn... thở!
Mà cuộc đời thì ai cũng chỉ sống có một lần chứ mấy, không tận dụng những tháng năm còn lại để sống cho có ý nghĩa, sống vui thì thật đáng buồn!
Có điều không phải ai cũng đủ bản lĩnh để chống đỡ với những nghiệt ngã của số phận, Sơn nhỉ? Hằng ngày đọc những chuyện buồn trên báo, thấy vừa thương cảm lại vừa pha lẫn chút trách móc. Tại sao lại có nhiều người yếu đuối, dễ đầu hàng số phận và buông xuôi tất cả đến vậy? Ngay như một cô diễn viên đã chia tay với chồng, có tiếng là rất thương con, lo cho các con nhỏ, vậy mà lại chọn cái chết khi không chịu được sức ép của cuộc đời, bỏ lại hai đứa con khờ bơ vơ!
Hay đó cũng vì họ cứ mải miết đi tìm những điều không nên?
________________
là mây, tôi lang thang