

Thu Paris có gió lạnh thoáng qua
Thu Paris nghe tiếng lòng thiết tha
Thu Paris khơi niềm nhớ xót xa
Chiều thu Paris mưa sa
Cho lòng nghe cơn buốt giá
Ngày còn trôi
Lặng lờ trôi
Giọt miên man rớt bên khung trời
Còn trong tôi
Ngàn phai phôi
Ngày tàn theo giấc mơ xa vời
Chiều thu mưa ướt mắt môi
Bao niềm vương vấn chẳng thôi
Ký ức không rời
30-10-2010
________________________________________
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng nam
Bấm nơi đây để tải nhạc nền cho giọng nữ
Bấm nơi đây để tải melody cho giọng nữ
________________________________________

Bài bình luận
Thu Paris qua sự đặc
Thu Paris qua sự đặc tả của dòng nhạc, lời ca + tiếng hát của anh Chiếu... thật là đặc biệt! Một mùa thu đẹp, sang trọng và đượm nét u hoài. Nghe bài hát này, tất cả đều mang lại cho người ta một cảm xúc thật đẹp. Ngay đoạn nhạc mở đầu đã tạo ngay được một ấn tượng hấp dẫn, đưa ngay người nghe vào một trạng thái vừa lắng đọng, vừa háo hức khám phá...
Rất hay, anh Chiếu à!
Mà hồi này anh Chiếu có vẻ rất chăm chút cho phần hoà âm, phối khí? Nền nhạc nghe có vẻ khác trước đây nhiều...
Cảm ơn vì đã cho thưởng thức một ca khúc giới thiệu Mùa thu đẹp, quyến rũ của Paris trong tiếng lòng người nghệ sĩ!

_______________
là mây, tôi lang thang
Từ Nguyễn nhận xét
Từ Nguyễn nhận xét đúng lắm. Anh Chiếu hòa âm bài nhạc này thật công phu.
Tiếng violon lượn lờ mềm mại vờn với lời nhạc, và tiếng bè thật lâng lâng hòa lẩn nhịp nhàng trong phần điệp khúc.
Ngồi uống cà phê nghe từng giọt rơi, nhâm nhi trên vỉa hè bên cạnh vườn Lục Xâm Bảo gậm nhấm nỗi niềm đơn côi trong trời thu Paris, vắng bóng em. (Và nhứt là có thêm cà phê nóng thơm ngon đặc sệt nổi tiếng của Paris thì ngồi luôn tới tối anh Chiếu nhỉ).
Cảm xúc đơn côi như vậy không biết có đi đôi với niềm sầu khổ bất hạnh không ?
Đôi khi đơn côi nhè nhẹ trong khung cảnh mùa thu Paris tuyệt đẹp như vậy chắc còn làm cho mình bay bổng hồn thơ ý nhạc nữa đấy chứ !
Nói sao hè ? ... Ừ có thể cho là ... "hạnh phúc đơn côi" được chứ hỉ !
Hihi... Đọc những lời
Hihi... Đọc những lời Sơn viết mà mình không nín được cười!
Không biết là Sơn đang cố tình chọc anh Chiếu hay là bày tỏ sự đồng-cảm-sâu-sắc của "quý ông" với nhau?
Dám lắm chứ! Suy ra thì có lẽ tất cả các ông đều như nhau ở cái chỗ muốn "vượt ngục", "tháo gông cùm" để đi tìm niềm "hạnh phúc đơn côi" (chuyện "hồn thơ ý nhạc" thì... chưa chắc đâu!
). Xem ra thì... chị em phụ nữ càng phải cảnh giác hơn mới được! 
Tuy vậy công bằng mà nói, TN nghĩ: "hạnh phúc đơn côi" cũng có thể được xem là một đề tài hay mà Sơn gợi ý cho thơ, nhạc đó!
Còn cái câu nhại giọng Huế kia, TN phải sửa lại cho... đỡ "chướng tai" mới được!
Phải nói như thế này mới đúng như... Huế nói nè Sơn: "Nói răng hè ? ... Thôi, cứ tạm nói ri nì: "hạnh phúc đơn côi", nghe được đó hỉ?"
_____________
là mây, tôi lang thang
Từ "gợi ý" của Sơn,
Từ "gợi ý" của Sơn, TN viết đại bài này, xem như "đại diện" cho các bà gửi tặng đến "quý ông" thích "hạnh phúc đơn côi" vậy!

HẠNH PHÚC ĐƠN CÔI
Có thể nào hạnh phúc với đơn côi?
Khi anh xa vòng tay em nồng ấm?
Anh có biết ngoài kia trời lạnh lắm
Ngày không em, giá buốt sẽ giăng màn...
Đừng đem lòng yêu lấy nỗi cô đơn
Anh sẽ buồn vì con tim trống vắng!
Trên khuôn nhạc sẽ chỉ toàn dấu lặng
Đàn hững hờ, từng phím một nín, câm!
Dòng nhạc kia còn có những thăng trầm
Khi anh muốn ngồi lại một mình, em hiểu
Trong vô thức, anh là loài hoang điểu
Mãi kiếm tìm bầu trời rộng khát khao
Sau phút tâm hồn được chắp cánh bay cao
Lại quay về bến bờ em nương náu
Chút đơn côi được yêu thương thẩm thấu
Thành men nồng ủ hạnh phúc đơm hoa...
TN, 03/11/2010
________________
là mây, tôi lang thang
Chời ơi ! Thơ hay lắm
Chời ơi ! Thơ hay lắm Từ Nguyễn ơi !
Còn về phần "quay về bến bờ em nương náu" thì cánh đàn ông nên "hồn ai nấy giữ" ...
Cứ ăn nói nhăng cuội như vậy mà được nghe nhạc và đọc thơ họa hay như vậy thì mình sẽ nhăng cuội mãi thôi ...
Ừ, Sơn cứ gắng mà
Ừ, Sơn cứ gắng mà "phát huy" sự "khiêu khích" đi nha. TN cũng được lợi mà, có thêm thi hứng ( hi hi... cái bài trên đây có được gọi là "thơ" không nhỉ? Sợ các nhà thơ "chiên nghiệp" đọc thấy rồi la làng thì có mà... chít!
)
Vậy là từ nay mình có người "tình nguyện cung cấp ý thơ" rồi, thích quá!
__________________
là mây, tôi lang thang
Xém chút lại bỏ qua
Xém chút lại bỏ qua cái ý hay của Sơn: Hồn ai nấy giữ .
Nếu mà các ông có giữ không xong thì cũng đừng lo, các bà từ trong gen di truyền luôn có kinh nghiệm "giữ chặt" mà Sơn! Hihi... ai cũng dzậy hết đó!
_________________
là mây, tôi lang thang
Sơn rất thích hai câu
Sơn rất thích hai câu này của Từ Nguyễn :
Trong vô thức, anh là loài hoang điểu
Mãi kiếm tìm bầu trời rộng khát khao
...
Cảm nhận rõ ràng Từ Nguyễn không những đã chấp nhận sự phủ phàng của cánh đàn ông mà lại còn có vẻ đồng tình nâng cao giá trị của "loài hoang điểu trong vô thức" nữa (xin đừng bỏ chử "i" ).
Nói chơi cho vui thôi Từ Nguyễn à ! Sơn sống bên Pháp từ nhỏ nên bị ảnh hưởng khá nhiều đời sống tây phương.
Nam nữ ở đây rất bình đẳng. Người đàn ông bên tây phương luôn làm việc nhà, nấu bếp, lo cho con cái, galant với đàn bà (và với vợ). Họ lấy đó làm niềm hãnh diện với mọi người vì được chia sẻ với vợ con.
Còn vụ bay bổng trong tâm thức thì chắc cánh đàn ông Việt bên Pháp chỉ dám bay bổng trong ... tâm thức mà thôi.
Vì nam nữ bình quyền mà, và nếu còn muốn "giữ chặt đời nhau".
Ủa mà mình có đi quá xa với đề tài Thu Paris không nhỉ ?
(Bây giờ không dám răng, ri, nì, hỉ, hè, nữa vì hiểu rằng tiếng Huế không phải chỉ có thêm vài tiếng này vô là xong đâu. Nhưng sẽ cố gắng học hỏi Từ Nguyễn đó nhen!)
Trời đất! Sơn đọc
Trời đất! Sơn đọc chi mà khôn rứa? Lại thành ra TN "không những chấp nhận mà còn có vẻ đồng tình nâng cao giá trị của cánh đàn ông nữa"!!!
Đó là TN thông cảm thôi, bởi suy cho cùng, loài người dù văn minh tới đâu thì trong sâu thẳm của tâm hồn vẫn còn chút mông muội, hoang dã, bởi vốn bước ra từ đại ngàn mà thành người. Đàn ông cũng như đàn bà, chỉ có điều ở đàn ông hình như cái khao khát được trở về với bản năng mạnh mẽ hơn?!
Hihi... Đoán vậy! Suy từ hoàn cảnh đã được đúc kết chung: thỉnh thoảng các ông muốn đi đâu một mình-như kiểu ngồi nhâm nhi café cô đơn ở vườn Luxembourg-
, hay được ở nhà một mình thoải mái ít hôm, muốn làm gì thì làm không bị ai nhắc nhở, càm ràm (dù nhiều khi là vì lo cho mình!). Những lúc đó tâm trạng chắc không khác chim sổ lồng là mấy, nhỉ?! 
Mà như vậy thì phụ nữ dù ở bên này - ít bình đẵng, ở bên đó - được tôn trọng và đối xử công bằng hơn - kể ra cũng nên thông cảm với các ông kẻo... tội nghiệp!
Bởi có đi đâu, mong muốn bay bỗng cỡ nào, cũng có khi thấy choáng ngợp và lúc đó gia đình sẽ là chốn mà người ta mong muốn quay về... 
Nghe Sơn nhắc đến chuyện "xa chủ đề" Thu Paris, TN cũng thấy chột dạ. Song nghĩ kỹ lại thì thấy... không xa bao nhiêu!
. Vì Thu là lạnh lẽo, mưa buồn, là đơn côi. Từ đơn côi mới thấm thía mùa Thu Paris, từ đó mà quay về với thực tại nồng ấm của gia đình quây quần, đoàn viên! 
Và chắc là anh chị Chiếu cũng thấy là nhờ những trao đổi của những người hơi... nhiều chiện như Sơn, TN thì site anh Chiếu mới ấm lên, rộn rã đôi chút. Chứ ai cũng ít nói, nói nhín nhín như... Xí, Khang và đặc biệt là anh Chiếu thì site này sẽ lặng lẽ biết bi nhiêu!!!
(Tranh thủ móc méo chút í mà!
)
_________________________
là mây, tôi lang thang
Từ Nguyễn và Thanh Sơn
Từ Nguyễn và Thanh Sơn đã ghé nghe nhạc mà còn gửi lại những trao đổi thật vui
Cảm ơn hai bạn nhiều nhé
______________
Ngô Càn Chiếu
Để cảm ơn anh Chiếu
Để cảm ơn anh Chiếu đã không phiền trách sự quấy rối, lạm bàn nhiều cái "chẳng ăn nhập gì" đến Thu Paris, TN xin gửi vào đây một bài thơ cảm tác từ ca khúc này, gọi là... tạ tội vậy!
*Cảm tác từ ca khúc Thu Paris của NS Ngô Càn Chiếu
Thu Paris lạnh buồn
Nét nhạc sầu ai buông
Chiều Paris xa vắng
Mưa khơi nguồn nhớ thương
Dòng đời trôi miên viễn
Gót lữ khách mỏi mòn
Chốn mờ xa lưu luyến
Thoáng nỗi niềm cố hương
Thu trên nước non người
Đã qua bao năm trời
Đẹp như mùa cổ tích
Sao còn như chơi vơi?
Giữa chiều thu Paris
Âm thầm thời gian đi
Thẳm sâu từ ký ức
Nào ai hay nỗi gì...
TN, 08/11/2010
____________________
là mây, tôi lang thang
Nghe tựa "Nhạc Sầu Ai
Nghe tựa "Nhạc Sầu Ai Buông" thôi là đã cảm thấy lai láng hương thơ rồi.
Anh Chiếu và Từ Nguyễn đã cảm xúc nhiều về trời thu Paris với những sáng tác thật hay.
Paris quả thật là tuyệt vời !
Qua nhiều thăm dò thống kê cho thấy Paris được coi như một thành phố đáng được ghi nhớ nhất Âu Châu.
Thành phố này nổi tiếng là kiêu sa và đài các nhưng lại tuyệt đẹp nhất là vào thu trong những công viên, vườn hoa rộng lớn giữa thành phố.
Paris lạ lùng. Chỉ cần một nhà ga Lyon với nhiều đèn vàng của Paris tấp nập người qua lại thôi cũng đủ làm bao thi nhân có những tuyệt tác với nhiều xúc cảm bồi hồi những nỗi chia ly.
Và Paris về đêm thường được du khách trầm trồ ngưỡng mộ ngắm nhìn bằng du thuyền trôi lững lờ trên dòng sông Seine, dưới những kỹ thuật chiếu áng sáng thật hoàn mỹ.
Ta có thể tưởng tượng Paris về đêm như một nàng kiều nữ diva cực kỳ lộng lẫy qua ánh đèn sân khấu đang trình diễn và đã làm căng thẳng run rẩy dây thần kinh của nhiều khán thính giả thưởng ngoạn, ngắm nhìn.
Sơn nhớ đã được đọc những đoạn văn của nhà văn Nguyễn Tuân diễn tả cách thưởng thức khá cầu kỳ món Phở Bắc qua nhũng mùi vị độc đáo và đã làm cho Sơn có những cảm nhận sâu xa về món Phở Bắc. Nhưng sau đó mới thấm thía với những cảm nhận này khi có tô Phở Bắc thực thụ nghi ngút khói với những đoản văn này trong đầu.
Khung trời Paris chắc cũng từa tựa. Nhưng khó có thể diễn tả được như nhà văn Nguyễn Tuân.
)
Chỉ mong có dịp Từ Nguyễn đi cảm nhận "ngay tại chổ" cho thấm thía vẻ đẹp mùa thu này của Paris.
(kỳ quá hén , ai lại đi so Paris với tô phở bắc bao giờ ?
TN chỉ là "ăn theo"
Nghe Sơn tả vẻ đẹp của Paris trong mùa thu và Paris về đêm mà... thêm háo hức, nhưng để được "cảm nhận trực tiếp" vẻ đẹp mùa thu Paris với TN thật là xa vời! Thôi, hẹn lại kiếp sau đi há? :''(ảoTên cái thế giới rộng lớn này, TN "chỉ" thầm ước ao nếu có thể đến được 3 nơi này trong đời là mãn nguyện: Paris của Pháp, Saint Peterburg của Nga, Bắc Kinh của Trung Quốc. Nhưng để thực hiện được ước mơ này thì... lại chưa bao giờ dám nghĩ đến!
Sơn làm TN nhớ đến bài "Tiễn em" - Thơ Cung Trầm Tưởng, nhạc Phạm Duy. TN cũng rất thích bài hát này, ở nó hình như hội tụ được niềm đau rã rời của sự chia ly và cả cái vẻ lãng mạn của tình yêu được lồng trong một giấc mơ đèn vàng hiu hắt, một không gian của nhà ga cũ kỹ, những thanh đường ray chạy song song, hun hút... của Lyon. Đẹp và buồn, và ray rứt!
______________
là mây, tôi lang thang
Tô phở Bắc của
Tô phở Bắc của Nguyễn Tuân hay các món muối Huế đôi khi lại làm "ấm dậm" thêm vẻ đẹp kinh kỳ đó chứ!
Bên cái mờ xa sương khói, huyền diệu pha chút lạnh của Paris thì cái làn hơi nghi ngút bốc lên từ tô phở Bắc sẽ làm cho tâm hồn người thưởng thức... phong phú hơn chăng?!
Cái quyến rũ của thiên nhiên sẽ không vì thế mà kém đi phần hấp dẫn. Sau khi mãn nhãn, người ta còn được "bồi bổ" bởi cả khứu lẫn vị giác, chắc không còn gì hứng thú hơn! 
Xem ra Sơn đâu có kỳ mà có vẻ là một chuyên gia marketing du lich rất chi là... tâm lý! Hihi...
__________________
là mây, tôi lang thang